Ngẩng đầu lên

Tôi viết những dòng này vào một ngày trong lòng cảm thấy không mấy dễ chịu, vì một hay vài lí do mơ hồ tại thời điểm này tôi không còn nhớ rõ nữa.

Có những ngày cuộc sống trôi qua mang một đám mây đen lững thững trên đầu. Là một điểm kém trong bài kiểm tra, bị sếp mắng, một cuộc cãi vã với người bạn đời vào sáng sớm, hay món nợ khổng lồ quá ta cảm thấy khó lòng gánh vác nổi. Dù là gì đi chăng nữa, ta đang phải chịu những cảm xúc cuồn cuộn trong lòng, những mớ suy nghĩ bòng bong trong đầu khiến ta thấy đời mới u ám làm sao.

Mỗi người lại chọn một cách đối phó với “ngày tồi tệ” của mình một cách khác nhau. Một số để cảm xúc chi phối, hành hạ cho đến khi vấn đề biến mất, hay có một sự kiện khác đánh lạc hướng đi. Một số thì chọn cách đi ngủ, hi vọng rằng một giấc ngủ sâu sẽ cuốn đi những muộn phiền ấy, hay chí ít khi tỉnh dậy sẽ có được một tinh thần sảng khoái hơn, để sống tiếp. Một số thì lại chọn dùng rượu giải sầu. Họ chọn những cách khác nhau, vì mức độ nhảy cảm đối với sự việc là khác nhau, và họ chọn điều gì hiệu quả với họ. Còn với tôi, tôi chọn cách ngẩng mặt lên trời.

Tôi còn nhớ một ngày hè 2017 vào lúc 3h chiều, sau khi kết thúc ca làm tại một khách sạn ở Petoskey, tôi thả bộ về lại căn hộ mình thuê trong 3 tháng. Đó là ngày tôi bị khách phàn nàn và sếp có vẻ không hài lòng với hiệu suất làm việc của tôi. Vốn là người nhạy cảm, tôi hay trách mình về những điều đã có thể làm tốt hơn. Trên đường về, tôi cúi gằm mặt và nhíu mày nghĩ về những gì đã xảy ra tại chỗ làm. Tôi còn vu vơ tự hỏi liệu mình cứ phạm phải những lỗi lầm thế này thì có thể có cơ hội thăng tiến nay mai không. Rồi tôi còn xâu chuỗi cả những điều mình làm sai ở quá khứ và cứ dằn vặt mình mãi, không sao thoát khỏi được những luồng suy nghĩ ấy. Bất giác, khi đứng chờ đèn đỏ tại ngã tư, tôi nhìn lên trời.

Bầu trời trong, xanh, và đẹp. Ở Petoskey không có những toà nhà cao tầng và cũng hiếm có ngôi nhà nào xây lên tầng thứ 3. Vậy nên bầu trời trải dài, rộng mênh mông hút mắt người nhìn về phía xa. Khoảnh khắc đó, tôi nhận thấy bầu trời nắng đẹp quá, cây cối xung quanh đẹp quá. Khoảng trời mênh mông ấy cũng khiến tôi chợt nghĩ “một ngày rồi mình sẽ chết,” tôi thấy mình thật quá bé nhỏ trước thiên nhiên rộng lớn. Và ngay ở hôm nay đây, chính những rối ren trong đầu này cũng không làm cho cuộc sống dừng lại, thậm chí còn ngăn tôi ý thức cái nắng chan hoà, bầu trời xanh biếc trên đầu và những ngọn gió rì rào rung kẽ lá. Sẽ chẳng xứng đáng nếu cái chết ập tới và khoảnh khắc cuối cùng tôi nghĩ tới lại là rắc rối muộn phiền.

Tôi nhớ đến những ngày tháng ở Hà Nội. Tôi yêu Hà Nội vô cùng, nhưng những toà nhà cao tầng, những giao thông đông đúc như mắc cửi đã khuất lấp bầu trời và cả tâm trí của những người con Hà Nội. Người ta đi trên đường với nỗi bực dọc vì kẹt xe, nỗi lo vì muộn giờ đón con, cơm nước cho gia đình, hay là chạy xô đến một chỗ làm thứ hai. Tôi nhận ra khi ở nhà, lúc nào tâm trí cũng cảm thấy rất tù túng, như bị giam trong những bức tường ở trong nhà hay là giữa những khối nhà bê tông cao lớn khi ra đường. Những lúc đó, mỗi khi có vấn đề, tôi thường cảm thấy chúng lớn hơn nhiều so với thực tế. Một lần chạy xe trên phố Giảng Võ vào lúc 3h chiều, là khi vắng vẻ, tôi mới có thể ngước mắt lên trời một chút, thấy trời vẫn trong xanh, dù rằng không rộng như bầu trời ở Petoskey, tôi thấy lòng mình xanh trở lại.

Dù ngày hôm nay hay ngày nào đi nữa, bạn có thất vọng, chán nản, tôi hi vọng rằng thi thoảng bạn có thể ngước mắt nhìn lên bầu trời một chút, hít sâu và thở đều. Thấy rằng mình bé nhỏ, và những muộn phiền kia rồi sẽ tan biến.

Tặng bạn bầu trời ở Mount Pleasant

5 Comments

  1. Bài viết này của bạn rất hay Thảo Nguyên ạ. Mình cảm thấy như được cùng bạn chia sẻ, cảm thông những nỗi niềm trong cuộc sống. Bạn đã truyền thêm động lực cho mình tiếp tục bước tiếp trên con đường này. Mình còn nhớ trong Nhà giả kim có đoạn: “Nếu tin rằng cuộc đời mình đã được bàn tay của Chúa sắp đặt từ trước rồi và sống hết mình trong hiện tại thì sẽ chẳng còn gì khiến mình sợ hãi nữa”.

    Mình rất cảm ơn bạn và hy vọng sẽ được đọc thêm nhiều bài viết hay của bạn trong thời gian tới!

    Like

  2. Mình đã xem một vài video của bạn và tìm đến đây, chúc bạn sẽ luôn giữ được nguồn năng lượng tích cực, vui vẻ. Qua những câu chuyện bạn kể, mình thấy có sự đồng điệu và cũng đã thấy mình ở trong đó. Mình sẽ ủng hộ và theo dõi bạn, Chúc bạn thành công

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s