[30-day writing challenge] Ngày 2: Viết một điều gì đó về bạn mà ai đó đã nói với bạn khiến bạn nhớ mãi không quên.

Đề bài: Viết một điều gì đó về bạn mà ai đó đã nói với bạn khiến bạn nhớ mãi không quên.

Bài làm

“Một điều gì đó về bạn mà ai đó đã nói khiến bạn nhớ mãi không quên.” Tất cả những gì lập tức đến ngay trong đầu mình là những câu nói làm mình tổn thương ngày bé, dù người nói không cố ý làm vậy. Tuy thế, mình không muốn viết về những điều đó, không muốn cứ phải nhớ lại những ký ức không đẹp đẽ để mà hành hạ bản thân ở hiện tại. Mình muốn viết về câu nói của một người chị với mình khi quyết định đi du học. Chị bảo “Thực ra chẳng có quyết định nào là đúng hay sai. Chỉ là em chứng minh nó đúng hay sai thôi.”

Ở thời điểm đó, mình sợ. Những lời nói sau lưng bảo mình không đủ năng lực. Bà thì bảo tại sao không thương bố. Chị họ thì bảo sao không đợi học cao học. Anh trai thì hỏi đã nghĩ kĩ chưa, vì đi học là bố mất 1/5 số tài sản gây dựng cả đời.

Mình có nhiều nỗi sợ, về cả năng lực của bản thân và cả điều kiện tài chính (tuy mình biết vẫn may mắn hơn người khác nhiều lần). 4 năm là khoảng thời gian dài. Không ai nói trước được điều gì, và mình thì không có đủ khả năng để chi trả cho một “cơ hội làm lại.” Nói cách khác, mình không được phép thất bại. Mình sợ tất cả những gì người khác nghĩ về mình là sự thật, và nó khiến cho cuộc sống của mình ở đây luôn là việc gồng mình lên chiến đấu. Mình biết mình không có con đường nào khác. Mình phải cố gắng hơn mình đã từng rất nhiều lần.

Tuy thế, mọi điều tốt đẹp nhất cũng đến với mình khi mình quyết định ra đi: mình biết đâu là nơi dành cho mình, mình hiểu bản thân hơn, mình biết yếu điểm và ưu điểm của mình ở đâu, biết mình muốn gì, khả năng của mình đến đâu và có thể đến đâu. Mình biết ai là những người bạn thực sự, và ai mình muốn dành thời gian cùng.

Bên cạnh những áp lực, mình đã bỏ lại nỗi sợ ở phía sau. Mình tự tin rằng quyết định đi du học của mình là xứng đáng, vì những gì mình có được lớn hơn rất nhiều so với những gì mình đã bỏ ra. Chị Xoài nói đúng, chỉ là mình có dám chứng minh con đường mình đi là đúng hay không.

Dĩ nhiên, cũng có vô số lần mình tự hỏi liệu có phải mình đã sai không, vô số lần mình ước mình đã biết điều mình đang biết ở hiện tại, để mình đã có thể đưa ra những quyết định có lợi hơn với điều kiện nhà mình đã có, một quyết định “tiết kiệm” hơn.

Nhưng nếu đã không đi, mình sẽ không có những nhận thức mình đang có bây giờ, và con người mình ở hiện tại. Vì thế nên, quyết định “đúng hay sai” lại trở nên tương đối và phụ thuộc rất nhiều vào điểm nhìn của mỗi người. Đúng hay sai, mình luôn có những con đường khác rộng mở. Mình đã không còn nghĩ rằng mình “không được phép” thất bại, bởi vì nếu chấp nhận, ý thức, đối mặt với “thất bại,” thì nó vẫn là bàn đạp để đưa mình đi đúng hướng.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s